0
Sự kiện bác sĩ Hồ Phi Long giám đốc bệnh viện Đa khoa huyện Đức Linh tỉnh Bình Thuận xin chưa nhận chức phó giám đốc Sở Y tế tỉnh Bình Thuận theo quyết định bổ nhiệm của chủ tịch UBND tỉnh Bình Thuận ký ngày 10.1.2014 vì lý do cần ở lại huyện để tiện chăm sóc mẹ già đang ốm đau gây ra nhiều luồng dư luận khác nhau.

Mẹ Thứ ở Quảng Nam - người đã hy sinh 9 người con cho đất nước - Ảnh: TL

Và dư luận này được đẩy lên thành… sóng không chỉ trong tỉnh Bình Thuận nữa mà trên khắp các diễn đàn cả nước khi chủ tịch tỉnh vừa ra quyết định cảnh cáo bác sĩ Long vì không tuân theo sự bố trí cán bộ của cấp trên theo Luật Cán bộ công chức Nhà nước.

Trên các diễn đàn như bao sự kiện khác lập tức xuất hiện những người ẩn danh tung ra những nghi vấn nặng về chọc ngoáy, nào là “bác sĩ Long “ngửi” thấy mùi bị “đá lên” cái chức phó giám đốc sở hữu danh vô thực nên khôn ngoan viện dẫn lý do mẹ già bệnh tật cần được chăm sóc để từ chối”. Nào là, “bác sĩ Long từ chối chẳng qua biết được cái cảnh đầu chuột đuôi voi, thôi thì thà làm “vua” xóm nhỏ còn hơn làm quan cung đình danh nhiều mà lộc ối thằng giành nhau có ngày mang vạ”.

Tôi xin bỏ qua những ý kiến này mà chỉ bàn về loại ý kiến gọi là đứng đắn đó là: “là cán bộ nhà nước, là cán bộ Đảng, ông Long phải chấp hành ngay lập tức nhiệm vụ mà Đảng và Nhà nước phân công, dù khó khăn nào ông cũng phải vượt qua. Tỉnh kỷ luật cảnh cáo ông là đúng, thể hiện tính nghiêm minh của bộ máy nhà nước”. Và, “là bí thư Đảng của một cơ quan nhà nước, được Đảng tin cậy hơn ai hết ông Long phải có tinh thần nhận mọi trách nhiệm mà Đảng giao. Ông Long phải là tấm gương về tinh thần trách nhiệm và tính kỷ luật cho các đảng viên khác noi theo”.

Điều ngạc nhiên là người ta bàn nhiều đến tính nguyên tắc cùng với sự vận hành máy móc các nguyên tắc ấy với đủ các mỹ từ nhân danh những điều cao cả “vì nghĩa vụ với đất nước”, “vì phục vụ nhân dân” nhưng với tư cách là bộ máy điều hành một quốc gia thì người ta lại vô tình bỏ qua yếu tố nhân văn, yếu tố nền tảng cho sự bền vững của một thể chế. Bộ máy ấy phải rất linh hoạt và trong từng giai đoạn, từng hoàn cảnh mà đặt sự ưu tiên nào lên trên để mọi người dân cảm nhận từ tấm lòng tính nhân bản thật sự của bộ máy ấy, từ đó có niềm tin bộ máy ấy thật sự của mình.
Những ai từng xem bộ phim “Giải cứu binh nhì Ryan” đều xúc động khi thấy quyết tâm của guồng máy chỉ huy chiến trận của Hoa Kỳ đã tìm mọi cách giải cứu một người lính vô danh trong vòng vây của phát xít Đức khi biết rằng đó là người con còn lại duy nhất của một gia đình.
Mẹ Thứ ở Quảng Nam - Ảnh: TL
Xem phim xong, không ít người Việt chúng ta sẽ phải đau lòng trước hình ảnh mẹ Thứ ở Quảng Nam đã lần lượt hiến dâng chồng và 9 người con cho đất nước. Một người mẹ phải chịu đến tận cùng sự mất mát như thế, thì chính chúng ta chứ không ai khác, không chỉ cúi đầu trước hương hồn của mẹ và của 9 người con của mẹ mà còn phải biết tự vấn lương tâm trách nhiệm của người đang sống.

Và nếu thật sự nhân văn thì sẽ không thể có cái sự phi lý đến độc ác khi ai đó có ý ngăn những người mẹ không được nhận danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng vì có những người con hy sinh cho Tổ quốc chỉ vì người mẹ này không chịu sống cô đơn nên đã tái giá. Mà lẽ ra phải ngược lại chúng ta sẽ vui mừng chúc hạnh phúc mới của mẹ vì mẹ xứng đáng hơn ai hết được hưởng hạnh phúc.

Trở lại chuyện bác sĩ Long, nếu thật sự mẹ của bác sĩ Long già yếu, bệnh tật, vì tình yêu thương mẹ bác sĩ Long cần làm việc gần nhà để tiện sớm hôm trực tiếp chăm sóc mẹ thì chính những người điều hành bộ máy của huyện, tỉnh phải nhìn đó như tấm gương hiếu thảo rồi cân nhắc quyết định bổ nhiệm của mình để có thể tùy hoàn cảnh mà đặt ưu tiên nào lên trên, thể hiện tính nhân văn cao nhất.

Khi biết rõ hoàn cảnh của bác sĩ Long mà vẫn bất chấp ra quyết định điều động thì rõ ràng đó là một quyết định mang tính máy móc hành chính, áp đặt lạnh lùng. Khi bác sĩ Long chậm thi hành quyết định thay vì nhìn nhận lại sự chưa vẹn toàn của quyết định mình đưa ra lại nghiêm khắc kỷ luật bác sĩ Long thì thêm một lần nữa những người điều hành thể hiện cái gọi là “tính nguyên tắc” rõ ràng là không cần thiết.

Một bạn đọc của Một Thế Giới tâm sự nếu không có bác sĩ Long thì tỉnh Bình Thuận vẫn có rất nhiều người làm phó giám đốc Sở Y tế, trong khi đó bác sĩ Long chỉ có một mẹ duy nhất, nếu không có bác sĩ Long thì mẹ bác sĩ Long không thể có ai chăm sóc, yêu thương mình hơn bác sĩ Long.

Lưu Trọng Văn

BÌNH LUẬN Blogger

 
Top